ôm tiểu bánh bao xuyên qua làm nông phụ

10 Ô Thuần Nhã cất laptop vào trong túi, xoay người nhìn về phía Bánh Bao như cái đuôi nhỏ vẫn đi theo sau mình từ nãy tới giờ, bất đắc dĩ thở dài, vươn tay nhéo nhéo cái mũi vểnh lên của bé: "Làm sao vậy?" Bánh Bao bĩu môi chu chu cái miệng nhỏ, quay đầu nhìn về phía Tư Không Viêm Nghiêu rồi lại quay lại, "Để thúc thúc cha đưa phụ thân về nha?" Chương 52 Xuyên Thành 60 Tiểu Quả Phụ. Lê Duyệt về nhà, đi tìm Lý mẫu nói chuyện một chút sự tình, nói hôm nay tại thị trấn về dã sâm núi sự tình, đây là cùng Lý mẫu đối hảo khẩu cung, miễn cho Trần đại nương tại Lý mẫu trước mặt nhắc tới chuyện này. Lý mẫu biết đặc vụ sự tình không thể nói, cho nên Lê Duyệt lấy dã sâm núi làm lấy cớ, nàng cảm thấy Ngô Gia Kiều Thê , chương 8 của tác giả Mạt Trà Khúc Kỳ cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Truyện Cuộc Sống Trong Hp Của Ngụy Sở Hiên của tác giả Ta Yêu Money là một tác phẩm xuyên không hay, đáng chú ý mà bạn đọc không nên bỏ qua. Sở Hiển vốn nghĩ mình đã chết, nhưng khi mở mắt ra lần nữa thì cậu đang nằm trong bụng của một người phụ nữ ngôn tình Truyện 18+ Đại hiệp thích liếm lồn. Từ nhỏ hoa vân long theo mẫu thân bạch quân nghi ngủ chung , đến khi hoa vân long tám tuổi không biết vì sao mà mỗi buổi tối trên giường bạch quân nghi nhìn hoa vân long sững sờ rồi sau ôm hoa vân long thường xuyên vuốt ve cả người cao Frau Sucht Mann Für Eine Nacht In Berlin. Editor ChieuNinhTằng Tử Phu đứng thẳng người, mắt nhìn câu đối mình viết, hài lòng gật gật đầu, quay đầu nhìn vẻ mặt mê mang của Lý Sở Hà, nhíu mày hỏi "Sở Hà?" A... Lý Sở Hà lấy lại tinh thần, trên mặt hơi có chút mất tự nhiên nói "Đại biểu tẩu, thật sự là không ngờ tẩu lại có tài học như thế, Sở Hà bội phục."Tằng Tử Phu xấu hổ cười cười "Sở Hà, ngươi quá khen, vậy chúng ta cứ dựa theo như đã nói mà làm. Bên Lai Qúy, Thúy Cúc còn phải làm phiền Sở Hà hỗ trợ... Ta chỉ là..." Lý Sở Hà liền vội vàng gật đầu "Đại biểu tẩu xin yên tâm, Sở Hà cũng không phải là người lắm miệng!" Tằng Tử Phu cười gật gật đầu "Ta đi về trước đây, sắp đến buổi trưa rồi ta còn phải nấu cơm."Lý Sở Hà nhìn qua bóng lưng Tằng Tử Phu, tiếc nuối lắc đầu! Tuy nói yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu’ nhưng lại không gặp sớm! Mình cần phải đi luyện chữ một chút, tĩnh tâm!Lý Quang Xuân từ trong sân đi tới nhìn đến nhi tử đang ngẩn người hỏi "Sở Hà, con đây là?" Lý Sở Hà lấy lại tinh thần "Cha, hài nhi không có việc gì. Vừa rồi đại biểu tẩu đến nói chuyện bán câu đối cùng hài nhi, hài nhi cảm thấy được, liền đồng ý."Lý Quang Xuân gật gật đầu "Cũng tốt, bổ sung chút ít gia dụng, ai... Lại ủy khuất cho con, nếu cha không đắc tội... Ai." Lý Sở Hà không đồng ý lắc đầu "Cha, ủy khuất như thế nào? Như vậy cũng tốt, bình bình đạm đạm, cũng là loại phúc khí. Còn có, Thạch thôn trưởng muốn mời con đi nhà hắn dạy Tôn Tử hắn đọc sách. Con đã suy nghĩ xong, tây phòng bên kia của chúng ta cũng không có người ở, có thể đổi thành một học đường giản dị không? Thích hợp thu chút phí tổn, cũng tốt duy trì sinh kế của gia đình, cha, ngài cũng không cần khổ cực như thế, cũng nên ngẫm lại hưởng phúc thanh nhàn rồi!"Lý Quang Xuân suy nghĩ, cảm thấy vấn đề này có thể thực hiện được "Nông dân đều kham khổ, lại có mấy nhà người ta có thể xuất ra mấy lượng bạc cho con của mình đi thị trấn học trường tư thục. Sở Hà, con tính toán thu bao nhiêu?"Trong lòng Lý Sở Hà nghĩ một hồi "Giấy bút, văn chương vẫn phải cần tiền, còn có sách vở, con tính toán sơ qua, những phí tổn đại khái này cho nửa năm của mỗi hài tử, ít nhất đều cần một trăm văn tiền, hoặc không hơn. Mỗi hài tử một năm thu phí ba trăm văn, cha cảm thấy thế nào?" Lý Quang Xuân gật gật đầu "Ở tại nông thôn, ba trăm văn cũng không phải con số nhỏ rồi, nhưng mà tích cóp cũng có thể lấy ra được, cứ như vậy đi."Xế chiều hôm đó, Tằng Tử Phu liền đi theo Thạch Lai Phúc đánh xe lừa đi thị trấn, thu mua những thứ cần thiết, ba bánh bao nhỏ liền nhờ Thạch Lý thị trông nom, cũng may ba đứa bé rất là hiểu chuyện, cũng không khóc Tử Phu cũng có chút bận rộn, ngoại trừ đi theo Thạch Thúy Cúc, Vương đại tẩu cùng nhau kết nút thắt còn phải gạt hai người viết câu đối. Thạch Lai Phúc ở bên cạnh với Tằng Tử Phu, trong lòng đột nhiên cảm thấy mình rất là vô dụng, phải để nương tử vất vả kiếm tiền, nếu như mình cũng biết viết chữ thì tốt rồi. Cũng nghe nói Lý Sở Hà chuẩn bị mở một lớp tư thục nhỏ trong nhà. Trong lòng cũng có ý Tử Phu ngẩng đầu, thả bút lông trong tay ra rồi vuốt vuốt cổ tay đau nhức của mình. Chỉ còn bốn ngày nữa là tới ngày đại phiên chợ rồi, cũng may cái nút đều được kết xong. Hiện tại chỉ cần nắm chặt viết câu đối nữa thì tốt rồi. Thạch Lai Phúc ôm Tiểu Bùn thấy Tằng Tử Phu bởi vì thức đêm, hai mắt đã đỏ bừng, trong nội tâm rất là không thoải mái. Mấy ngày nay bất kể là công việc gì, Thạch Lai Phúc đều cướp làm, hy vọng có thể giảm bớt mệt nhọc cho Tằng Tử Tử Phu cười cười với Thạch Lai Phúc, cũng phát giác mấy ngày nay Thạch Lai Phúc không thích hợp, trong lòng cũng hiểu được là nguyên nhân gì, nhưng cũng không biết đi nói như thế nào, ôm lấy Tiểu Bùn nói "Tiểu bướng bỉnh của ta, như thế nào luôn chơi xấu trong ngực của cha con?"Tiểu Bùn cầm lấy vạt áo trước ngực Tằng Tử Phu "Bùn.. Bùn.. Nương.. Bùn." Tằng Tử Phu giật mình, nước mắt dâng lên, thì ra, thì ra được người gọi là nương là hạnh phúc như thế. Thạch Lai Phúc cũng ngẩn ngơ, khuôn mặt hâm mộ "Kêu cha một tiếng, mau gọi cha." Ánh mắt Tiểu Bùn nghi hoặc, vẫn là từng tiếng từng tiếng hô Bùn, nương, Bùn. Tuy phát âm không rõ ràng lắm, nhưng Tằng Tử Phu nghe rõ, cũng rất rõ Tiểu Bùn hung hăng hôn mấy cái, có chút hưng phấn nói với Thạch Lai Phúc "Phúc ca, Tiểu Bùn gọi ta là nương, hắn gọi ta là nương!" Trong lòng Thạch Lai Phúc lại thương tâm, nhưng mà lại vui vẻ phát ra từ nội tâm vì Tằng Tử Phu "Lúc nào mới có thể gọi ta là cha đây." Tằng Tử Phu một bộ dạng xấu xa "Chậm rãi chờ xem." Sau đó quay đầu lại tiếp tục để cho Tiểu Bùn gọi mình là nương, Tiểu Bùn lúc ban đầu còn phối hợp, nhưng qua một hồi, mặc kệ Tằng Tử Phu dụ dỗ như thế nào cũng không lại mở miệng kêu nữa, còn nheo hí mắt, bắt đầu Tử Phu thấy vậy, cũng không nên không cho Tiểu Bùn ngủ, dỗ dành xong rồi đặt Tiểu Bùn vào trên giường nhỏ. Thấy Cỏ Nhỏ và Tiểu Diệp Tử đều đã tỉnh lại, đang tự chơi đùa với đầu ngón tay của mình ở đằng kia. Tằng Tử Phu lên tinh thần, ôm lấy Cỏ Nhỏ, một câu một câu gọi nương, trong mắt chờ đợi nhìn qua Cỏ Nhỏ. Ngay tại lúc Tằng Tử Phu muốn buông tha rồi, Cỏ Nhỏ lại lên tiếng, nhưng dĩ nhiên lại là gọi tỷ’Tằng Tử Phu và Thạch Lai Phúc nghi hoặc đối moặt nhìn thoáng qua nhau, ngay sau khi Cỏ Nhỏ kêu lên vài tiếng tỷ’, mới kêu lên một tiếng tiêu chuẩn cha’. Thạch Lai Phúc vừa nghe, trực tiếp ôm qua Cỏ Nhỏ từ trong ngực Tằng Tử Phu. Một hồi cọ cọ khuôn mặt, một hồi hôn nhẹ lên má. Bởi vì chòm râu của Thạch Lai Phúc cọ cọ làm cho Cỏ Nhỏ rất là khó chịu, không lâu sau liền oa oa khóc lớn cho Thạch Lai Phúc bối rối chà xát hai tay, Tằng Tử Phu liếc mắt nhìn Thạch Lai Phúc, ôm qua Cỏ Nhỏ theo từ trong ngực Thạch Lai Phúc lưu luyến không rời "Xem đi, gọi cha không gọi nương, biết rõ khó chịu chưa." Nhưng mà, Cỏ Nhỏ cũng là dễ dỗ không lâu sau liền ngừng khóc, có lẽ bởi vì khóc, cũng bắt đầu ngáp buồn ngủ Lai Phúc nhìn qua duy nhất Tiểu Diệp Tử còn tỉnh đang nhìn mình, không cam lòng ôm lấy Tiểu Diệp Tử nói "Gọi cha, tới gọi cha đi." Ai biết Tiểu Diệp Tử không chỉ không nhìn Thạch Lai Phúc, còn xoay người hướng về phía Tằng Tử Phu vươn tay, trong miệng y nha y nha. Tằng Tử Phu cười cười, ôm lấy Tiểu Diệp Tử, chọc chọc lên trán Thạch Lai Phúc "Phúc ca, Tiểu Diệp Tử so với Tiểu Bùn Cỏ Nhỏ chúng ta lại nhỏ hơn cả tháng đó, nhìn chàng kìa, Cỏ Nhỏ đã gọi chàng là cha chàng còn không biết đủ sao?"Thạch Lai Phúc xấu hổ gãi gãi cái ót, cười ngây ngô nói "Nương tử, ta làm cha!" Tằng Tử Phu bất đắc dĩ liếc mắt "Chàng đã sớm làm cha!" Thạch Lai Phúc nhìn biểu lộ của nương tử, cũng hiểu được mình nói sai, nhưng thật sự là trong lòng vẫn cảm thấy rằng, từ ngày hôm nay mới xem như chân chính trở thành cha!Lúc trước Tằng Tử Phu thiết kế xe lừa có bốn bánh xe, so với hai cái bánh xe muốn rộng rãi hơn, phía trước còn nhiều thêm ra một tấm ván gỗ. Thời điểm Thạch Lai Phúc đánh xe vừa vặn ngồi ở đó, chen chúc một chút vẫn có thể để hai người cùng ngồi. Thạch Lai Phúc và Vương lão đại ngồi cùng nhau thay phiên đánh xe, Tằng Tử Phu, Thạch Thúy Cúc, Vương Thạch thị còn có Lý Sở Hà ngồi ở đằng sau, tới chỗ lên dốc thì Lý Sở Hà và Vương đại ca liền xuống đẩy, Vương đại ca cũng cột con lừa nhà mình đến trước xe, trái lại như vậy tốc độ đánh xe cảm giác nhẹ nhàng hơn rất rõ hôm nay là đại phiên chợ, trên chợ người muốn bán đồ khẳng định nhiều. Vì muốn chiếm được vị trí tốt ở cửa lớn của chợ, trong đêm mấy người liền đi vào thị trấn. Đến chợ, trời còn chưa sáng, nhưng đã nhìn thấy tốp năm tốp ba người đang xếp hàng ở cửa ra vào. Vương đại ca và Thạch Lai Phúc rất nhanh lập tức dừng xe, liền cùng Lý Sở Hà đi đến chỗ xếp hàng. Tằng Tử Phu sợ mấy người bị đông lạnh, liền cùng Vương đại tẩu ôm chăn bông đã chuẩn bị mang đến cho nhóm người Thạch Lai Phúc để cho bọn họ choàng lên, dù sao ba nữ nhân chen chúc trên xe lừa dùng hai cái chăn bông cũng đã bởi vì gần hết năm, đại phiên chợ tiểu phiên chợ, hai nhà Thạch Lai Phúc và Vương đại ca đều đi, cùng quản sự chợ lăn lộn cũng đã quen mặt. Hơn nữa Tằng Tử Phu biết làm người, mỗi lần đều hoặc ít hoặc nhiều nhét chút món tiền nhỏ. Đại phiên chợ là phiên chợ lớn trước khi hết năm, vì có thể chiếm vị trí tốt, ngoại trừ trời chưa sáng đi ra cửa ra vào xếp hàng, còn có rất nhiều thương hộ có chút bối cảnh đi cửa mà, bởi vì là đại phiên chợ, một năm chỉ có một ngày, vì lý do an toàn, Huyện thái gia đều phái quan sai tiến đến giữ gìn trật tự. Đương nhiên, đây cũng là khéo léo biến tướng thu phí bảo hộ’, phụ trách là quan sai Ngưu Đại Thành, cho nên thuận lý thành chương mấy người Tằng Tử Phu chiếm được vị trí tốt chính là vị trí thứ hai ở cửa chính của kỹ xe lừa, Thạch Lai Phúc chuyển cái bàn từ trên xe xuống, ba nam nhân bày xong quán, Tằng Tử Phu giúp đỡ Lý Sở Hà mang câu đối dựa theo nội dung, chia làm sáu chồng, nút thắt trực tiếp treo đã sáng rõ, lục tục có người đến trước quầy hàng mua sắm câu đối, vẫn là năm văn tiền một bộ, nhưng nút thắt lại có nhiều người xem, ít người hỏi. Thạch Thúy Cúc đứng ở một bên rất là lo lắng. Tằng Tử Phu mím môi, lôi kéo Thạch Thúy Cúc, Vương đại tẩu nói mấy câu, ba người thương lượng xong cảm thấy có thể thực hiện tiếng cùng ba người Thạch Lai Phúc, liền cùng nhau đi dạo qua một vòng ở bên ngoài, trở lại trước quầy hàng, giả dạng làm người mua. Tằng Tử Phu mở miệng nói "Nha, đây không phải nút thắt thoát vận rủi sao? Ở cái huyện thành nhỏ này cũng có bán hả!" Tuy giọng nói không lớn, nhưng cũng có thể làm cho dân chúng chung quanh nghe được, liền có người dừng bước lại, Thạch Thúy Cúc mở miệng nói "Tỷ, cái gì mà nút thắt thoát vận rủi vậy?" Tằng Tử Phu biểu hiện ra một bộ dạng kiến thức rộng rãi nói."Ngươi đây cũng không biết, tướng công nhà của ta chính là thu mua cho nha môn huyện chúng ta, chính là ở trong phủ Huyện lão gia đã thấy. Nghe nói chỉ có kinh thành có thôi, loại nút thắt này thời điểm lễ mừng năm mới treo ở trong nhà, trước cửa phòng, chính là có thể ngăn cản vận rủi, một năm đều là ngày tốt lành!" Vương tẩu tử cũng là diễn viên trời sinh "Vị đại muội tử này, ngươi nói thật sự? Thần kỳ như vậy? Ta mua một cái, lão bản bao nhiêu tiền?"Sắc mặt mấy đại lão gia Thạch Lai Phúc nhưng lại có chút xấu hổ, nhưng dựa theo lúc trước đã nói, hai văn tiền một cái. Vương đại tẩu sảng khoái rút bạc ra "Cho ta ba cái."Tằng Tử Phu cũng rút bạc ra nói "Ta muốn năm." Thạch Thúy Cúc đứng ở một bên kinh ngạc nói "Vì sao mua nhiều như vậy? Mua một cái còn chưa đủ sao?" Tằng Tử Phu cười trả lời "Ngươi lại không hiểu rồi, nhà của ta có năm phòng có người ở, đương nhiên muốn mua năm rồi." Vương đại tẩu cũng phụ họa nói "Đúng vậy, đúng vậy, nhà của ta có ba cái phòng có người ở, đây chính là đại phúc khí đó."Thạch Thúy Cúc cũng liền vội vàng gật đầu "Được, ta muốn hai cái." Nói xong liền tìm bạc trong người. Chung quanh cũng bắt đầu có người theo phong trào rồi, mọi người là có tâm hư vinh, sớm nghe xong lời mấy người Tằng Tử Phu nói, cũng biết rõ phần nào. Về sau người tới xem náo nhiệt vây tới hỏi thăm, liền vẻ mặt đắc ý nói "Tướng công nhà ta, năm trước từ kinh thành mua về, nhưng ở kinh thành phải năm văn tiền đó. Chính là treo ở trong nhà, đó là có tác dụng, sinh ý trong nhà năm rồi tăng lên bội phần." "Đúng vậy, nhà biểu tẩu của ta có mở quán, trong nhà cũng có, bán cho ta hai cái"Mấy người Tằng Tử Phu sau khi nghe, nhìn nhau cười, liền rời đi, đợi một thời gian uống cạn chun trà, mới lượn trở về. Hiện tại nút thắt cũng không cần phải rao hàng rồi, do hai người Thạch Thúy Cúc, Vương đại tẩu giúp đỡ thu bạc, Tằng Tử Phu ở bên cạnh Lý Sở Hà giúp đỡ bán câu đối. Đến buổi trưa, mấy người đều ăn tạm một buổi tối, Thạch Thúy Cúc, Vương Thạch thị đến trong phòng Tằng Tử Phu, bắt đầu đếm tiền. Nút thắt bán hết không còn một mống, thậm chí còn có người hỏi, có còn hàng hay không. Ba người tổng cộng làm bốn trăm hai mươi chín cái nút, một cái hai văn tiền, tổng cộng bán tám trăm năm mươi tám văn. Trừ đi tiền vốn, mỗi người chia đều được hơn hai trăm văn. Thạch Thúy Cúc vui rạo rực cầm bạc trở về hậu viện "Qúy ca, thật đừng nói, đại tẩu thật sự là có bản lĩnh. Từ nay về sau ta sẽ thân cận hơn một chút cùng đại tẩu, ngày hôm nay liền có hơn hai trăm văn nè!" Thạch Lai Qúy đối với chuyện lần này đại tẩu nguyện ý lôi kéo nương tử mình đi kiếm tiền, trong lòng vẫn là rất cảm kích, cũng phụ họa nói "Nương tử, ta biết rõ bởi vì ta làm cho ngươi chịu khổ rồi, dù cho đại ca, đại tẩu trôi qua tốt, cũng là người ta tự mình kiếm được, ta không thể đỏ mắt, thời gian trước ngươi nhìn lại ngươi xem, ai!"Thạch Thúy Cúc bĩu môi, trên mặt không nói gì, nhưng là trong nội tâm lại nghĩ, nếu không phải mấy ngày nay ta như vậy, đại tẩu và đại ca có thể mang theo chúng ta cùng buôn bán sao? Chỉ sợ là bọn họ cũng cảm thấy ngượng ngùng, vốn chính là thân huynh đệ, như thế nào cũng phải để lại cho đệ đệ mình chén canh nóng để uống chứ. Đương nhiên, Tằng Tử Phu không biết rõ suy nghĩ của Thạch Thúy Cúc rồi, cho dù có biết, cũng sẽ không tỏ vẻ làm gì, mà trực tiếp không đếm xỉa tới! Tằng Tử Phu và Lý Sở Hà cũng chia được hơn bảy trăm văn tiền. Một ngày khẩn trương này kiếm được gần một lượng bạc, trong lòng cũng rất là vui vẻ, cuối cùng là không có phí công vất vả không phải sao? Editor ChieuNinhKhông quá hai ngày, có hai xe ngựa dừng lại trước cửa Thạch gia, bốn gia đinh bước xuống, trước sau còn có sáu đại hán cưỡi ngựa. Thạch Lý thị đã bao giờ thấy qua tràng diện này, chân có chút nhuyễn. Tằng Tử Phu nhìn thoáng qua liền đoán được sáu đại hán cưỡi ngựa này hẳn là con nhà võ, bảo vệ một nhà mình vào vàng mời mấy người vào nhà uống miếng nước, cũng may Tư thục Thư Hương’ bên Lý Quang Xuân cũng có thể ở được, sắp xếp mấy người nghỉ ngơi xong xuôi, lại làm thức ăn phong phú, mời mấy người đến. Thạch Lai Phúc cầm hai bình rượu lâu năm mời sáu đại hán, cũng giới thiệu với nhau. Sáu người đều là thủ hạ hộ viện của Lý Sở Hà, là Lưu Khang, Phùng Ứng, Lý Thành Khởi, ba huynh đệ Vương Hổ, Vương Báo, Vương Lang, còn lại bốn gia đinh đều là trong phủ Thạch Đầu Thạch Đại, Thạch Nhị, Thạch Tam, Thạch Tứ, bốn người đều theo bên cạnh Thạch Đầu từ những ngày đầu làm rạng sáng ngày hôm sau, trước tiên đưa Thạch Thúy Cúc và Thạch Lai Qúy đến thị trấn, hai là muốn đón Lý Quang Xuân. Tằng Tử Phu lại mời đến mấy người đến Ăn uống chơi bời’ ăn no một trận, chuẩn bị không ít lương khô, còn mang hết hai bao lớn khô bò trong tiệm, cái này vạn nhất có cái ăn tạm, rất đỡ Quang Xuân và Thạch Lai Phúc ngồi chung ở trong một xe ngựa, Thạch Lý thị và Tằng Tử Phu ngồi cùng một xe, về phần ba bánh bao nhỏ đều ầm ĩ muốn ở cùng Tằng Tử Phu. Thật sự là không lay chuyển được, đành phải giao Tiểu Thạch cho Thạch Lai Phúc chăm sóc, bằng không một mình Tằng Tử Phu thật đúng là bận không chịu cho đến trời tối, mới chạy tới cửa thành, suýt nữa phải nghỉ qua đêm dã ngoại rồi, tìm một khách điếm sạch sẽ ở trọ lại. Bốn gia đinh nghỉ ngơi ngay ở trong xe ngựa, cũng may hiện tại trời không lạnh, trong tiệm cũng chỉ còn lại năm gian phòng. Tằng Tử Phu và Thạch Lý thị một gian, Thạch Lai Phúc và Lý Quang Xuân một gian, sáu hộ vệ ba gian. Vốn Lưu Khang chết sống cũng muốn để cho Lý Quang Xuân và Thạch Lý thị bọn họ mỗi người một gian, mình và mấy huynh đệ có thể cố gắng qua một đêm. Nhưng cuối cùng dưới sự mạnh mẽ yêu cầu của Lý Quang Xuân, sáu người mới đều tự trở về phòng. Thạch Lý thị có chút không rõ, những kia không phải là hạ nhân ư, phòng ở thiếu thì bốn xa phu đều ở trong xe ngựa nghỉ Tử Phu thấy vậy, nhỏ giọng giải thích nói "Nương, dọc theo con đường này có thể không yên tĩnh, cũng có khả năng lớn lúc qua rừng núi gặp phải thổ phỉ gì đó, tánh mạng mấy người nhà chúng ta không phải đều phải dựa vào sáu người kia sao? Nếu bọn họ không được nghỉ ngơi tốt, đến lúc đó gặp phải chuyện gì, còn không phải chúng ta sẽ hối hận muốn chết?"Thạch Lý thị vừa nghe, cuối cùng bừng tỉnh hiểu ra, liên tục gật đầu, thế cho nên lộ trình kế tiếp, Thạch Lý thị đối với sáu đại hán tốt đến không thể tốt hơn, còn lấy ra khô bò và lương khô kín đáo đưa cho sáu đại hán. Thạch Lai Phúc thấy tính tình nương mình chuyển vòng vo, nghi hoặc nhìn Tằng Tử Phu, Tằng Tử Phu thừa dịp không có người chú ý ở bên tai Thạch Lai Phúc lẩm bẩm vài Lai Phúc nghe xong gật gật đầu "Đúng là đạo lý này." Tằng Tử Phu cười lắc đầu, kết quả đến buổi chiều, Tằng Tử Phu hận không thể tát cho mình một cái. Nói cái gì sơn tặc với không sơn tặc, thật là một cái miệng quạ đen mà! Tằng Tử Phu ôm ba đứa Tiểu Bùn, xuyên thấu qua rèm xe ngựa nhìn bên ngoài sáu đại hán xoay trở đánh nhau với sơn tặc. Thật là, ở đây có hơn mười người đâu. Mắt thấy sắp đổ máu, Tằng Tử Phu lo lắng cho ba hài tử trong nội tâm lưu lại bóng tối không tốt, liền lấy ra mấy cái khăn tay từ trong bao quần áo tùy thân, bịt kín con mắt cho ba hài tử, cũng dặn dò "Ba người các con tay cầm tay, không được lấy bịt mắt ra, mặc kệ phát sinh chuyện gì, cũng không được mở to mắt, biết không?" Thấy được ba bánh bao nhỏ trả lời khẳng định, Tằng Tử Phu xem như an tâm một chút, cùng thạch Lý thị bảo vệ ba hài tử ở giữa hai nhìn bốn gia đinh liền biết là người có kinh nghiệm, hai cái xe ngựa xem như song song dừng lại ở cùng một chỗ, bốn người đều rút đao buộc ở hai bên xe ngựa ra, xem ra cũng là biết chút công phu quyền cước. Thạch Đại đưa cho Thạch Lai Phúc một cây đao "Cầm lấy phòng thân." Tằng Tử Phu vén rèm lên nhìn thấy, mím môi "Còn nữa không? Cho ta một cây."Thạch Đại lộ vẻ sửng sốt một chút, cười nói "Vài cái tiểu mao tặc, xin phu nhân yên tâm, mấy người đại ca Lưu Khang có thể đối phó." Tằng Tử Phu trừng mắt "Ta biết rõ, nếu như có một cây thì cho ta, ta nắm trong tay cũng an tâm." Thạch Đại thấy vậy, đành phải lấy ra một cái từ trong xe đưa cho Tằng Tử Phu "Phu nhân, hơi có chút nặng."Tằng Tử Phu nhận lấy, cái này có khoảng năm sáu cân? Khá tốt, mình cầm hai tay, không tốn nhiều lực... Cũng may Tằng Tử Phu kiên trì muốn lấy đao. Về sau ngẫm lại, Thạch Đại cũng là lau mồ hôi, nếu khi đó Thạch phu nhân không có lấy đao, chẳng phải là... Ngẫm lại cũng cảm thấy nghĩ mà sợ. Không biết khi nào thì, trong rừng lại xông tới bốn năm tên sơn tặc từ hai bên xe Đại thấy vậy kêu Thạch Nhị, Thạch Tam, Thạch Tứ đến gia nhập cùng nhau chiến đấu. Có một tên lọt lưới, nói trắng ra chính là Thạch huynh đệ có bốn người, mà sơn tặc có năm người, bởi vậy có một tên lọt lưới chạy về hướng xe ngựa của Tằng Tử Phu. Thạch Lai Phúc từ trong xe thấy vậy, cầm đao muốn xuống xe, nhưng vẫn chậm một bước, Tằng Tử Phu rất nhanh tay nắm chặt đao, vừa lớn tiếng thét lên vừa bổ đao về phía sơn khắc chứng kiến kỳ tích... Ai có thể nghĩ tới nữ nhân tay trói gà không chặt dám cầm lấy đao giết người? Nên tên sơn tặc xui xẻo cũng bởi vì nhận thức như vậy, xốc rèm xe ngựa lên giơ khảm đao, vốn định làm cho mấy người xuống xe đầu hàng, về phần nữ nhân thôi... Hắc hắc, hắn còn chưa có YY đủ, trước mặt đến không phải cầu xin tha thứ, mà là khảm đao!Dưới tình huống như vậy, có thể tưởng tượng Tằng Tử Phu dùng bao nhiêu khí lực, chỉ sợ là toàn bộ sức mạnh đều dùng hết! Một đao xuống dưới trực tiếp làm cho tên sơn tặc xui xẻo đầu thân hai nơi. Đầu người máu chảy đầm đìa lăn tới làm cho Thạch Lý thị bị sợ tới mức hôn mê bất tỉnh. Trong tay Tằng Tử Phu còn nắm chặt đao, gắt gao nhìn chằm chằm vào con mắt mở to của tên sơn tặc xui xẻo kia ... Cũng may Tiểu Bùn, Cỏ Nhỏ và Tiểu Diệp Tử tại thời điểm vừa phát hiện sơn tặc, Tằng Tử Phu lấy khăn tay bịt kín con mắt cho ba đứa. Dù sao cũng không thể để cho tiểu hài tử nhìn thấy huyết tinh, tất cả đều cầm vũ khí, khó tránh khỏi không ra mạng người, tiểu hài tử nhìn thấy không hài tử lại được Tằng Tử Phu và Thạch Lý thị hộ ở bên trong, tất nhiên là cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ nghe được tiếng kêu to của nương mình, đều có chút sợ hãi cũng oa oa khóc lớn lên. Lúc này Thạch Lai Phúc mạnh mẽ xốc rèm xe lên lập tức, nhìn vết máu và đầu lâu của tên sơn tặc ở trong xe, cố nén muốn ói **, cầm cái đầu bỏ xuống, lên xe ngựa ôm lấy Tằng Tử Phu "Nương tử, đừng sợ, đừng sợ, đừng sợ có ta ở đây."Tằng Tử Phu như là tìm được người đáng tin cậy, ôm lấy Thạch Lai Phúc cũng giống như ba bánh bao nhỏ, oa oa khóc lớn lên. Thạch Lý thị cũng từ từ tỉnh lại, thấy nhi tử con dâu đều không xảy ra chuyện gì, mới thở phì phò vỗ ngực một cái. Lúc này Tằng Tử Phu đã ngủ mê, sau khi đánh lui sơn tặc, Lý Quang Xuân bắt mạch cho Tằng Tử Phu "Không có việc gì, kinh hãi quá độ, để cho nàng nghỉ ngơi thật tốt đi."Mấy người Lưu Khang xin chỉ thị Lý Quang Xuân "Lão gia, nơi đây không thể ở lâu, chúng ta muốn đi nhanh tới thành trước khi trời tối." Lý Quang Xuân gật gật đầu để cho Thạch Lý thị và ba hài tử đều lên xe ngựa của mình. Dù sao trong xe có mùi máu, thật sự là không có cách nào khác ngồi ở đó. Trên đường đi Thạch Lai Phúc gắt gao ôm Tằng Tử Phu, trong nội tâm chửi mình không dưới ngàn lần vạn lần vì cái gì không thể bảo vệ tốt nương tử của mình, để cho nàng đã bị kinh hãi như thế!Nhanh chóng chạy đi cuối cùng cũng tìm được một khách điếm có phòng, xe ngựa cần tẩy trừ. Lý Thành Khởi bị trọng thương, mấy người khác cũng ít nhiều bị chút ít bị thương ngoài da, cũng may có Lý Quang Xuân ở đó, nên cũng không cần quá mức lo lắng. Đến bây giờ Tằng Tử Phu còn không có tỉnh lại, mấy bọc nhỏ rất là hiểu chuyện không ồn ào không làm khó. Lý Quang Xuân để cho Thạch Đại dựa theo phương thuốc mình mở đi tiệm thuốc bốc thuốc, vừa phân phó tiểu nhị ca trong khách sạn nấu thêm mấy chén canh an thần, cho Thạch Lý thị và mấy bọc nhỏ uống Lai Phúc lắc đầu "Nhị thúc, ngài cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, ta không sao." Lý Quang Xuân buông chén canh xuống "Một hồi ta để cho tiểu nhị đưa tới chút ít đồ ăn, ngươi ít nhiều vẫn phải cho dùng chút ít, Tử Phu không sao, chính là đã bị chút ít kinh hãi, ngủ một giấc thì tốt rồi. Vừa rồi ta thi châm cho nàng, để cho nàng ngủ an ổn thêm một chút, nên đến bây giờ còn không có tỉnh, ngươi không cần quá mức lo lắng. Vừa rồi đi ngang qua cánh rừng có tiếng là sơn tặc thổ phỉ tụ tập, cũng may hôm nay vận khí chúng ta chỉ là đụng với một nhóm nhỏ, lộ trình tiếp theo thì tốt hơn."Thạch Lai Phúc gật gật đầu, tạ ơn Lý Quang Xuân liền trở lại bên giường, cầm tay Tằng Tử phu "Nương tử, là ta quá vô dụng rồi, lúc đó vốn nên là ta dũng cảm mà ra, nhưng lại để cho nàng... nương tử, nàng nhanh tỉnh dậy đi, mắng ta đánh ta cũng được. Thạch Lai Phúc ta thề từ nay về sau nhất định hết lòng hết dạ bảo vệ nương tử, nương tử... nàng như vậy lòng ta đau."Bởi vì uống canh an thần, Thạch Lý thị đã sớm ngủ, Tiểu Thạch còn nhỏ không hiểu chuyện, nên cũng không bị ảnh hưởng gì, làm tổ ở bên cạnh Thạch Lý thị thở to ngủ. Tiểu Bùn và Cỏ Nhỏ, Tiểu Diệp Tử, cũng hiểu biết chuyện ít nhiều, đối với chuyện ban ngày lại có chút sợ rằng lúc Tằng Tử Phu giết người, ba bánh bao nhỏ bị che con mắt lại, không nhìn thấy hình ảnh huyết tinh, thế nhưng máu của sơn tặc cũng bắn tung trên mặt ba bánh bao nhỏ. Hơn nữa còn có tiếng hô sợ hãi của Tằng Tử Phu, lòng ba bánh bao nhỏ vẫn còn sợ hãi. Thời điểm mở mắt ra, nhìn qua mẫu thân mình, người đầy vết máu, nhắm chặt hai mắt. Tình cảnh như vậy khắc thật sâu ở trong tâm linh ba bánh bao bánh bao nhỏ uống canh an thần xong, cũng buồn ngủ rồi, Tiểu Bùn lôi kéo tay Cỏ Nhỏ và Tiểu Diệp Tử "Về sau ta cũng muốn học võ công, bảo vệ mẫu thân, không cho mẫu thân bị nửa điểm thương tổn! Nhất định không thể!" Cỏ Nhỏ cũng chém đinh chặt sắt gật đầu, Tiểu Diệp Tử không có lên tiếng, chỉ là ánh mắt kiên định kia, không làm cho người nào có thể bỏ qua. Hôm đó, trời còn chưa sáng, Tằng Tử Phu đã bị Tằng Vương thị lôi từ trong chăn ra. Rửa mặt tắm rửa lăn qua lăn lại đến trưa. Tằng Tử Phu nhìn xuyên thấu qua gương đồng xem gò má càng bôi càng như mông con khỉ, khuyên can mãi còn lấy ra hai văn tiền, cuối cùng mới làm cho hỉ nương đáp ứng để cho nàng tự trang điểm cho Tử Phu đầu quăng khăn mặt, xoa xoa mặt...... trong lòng suy nghĩ, nếu thật để cho hỉ nương hóa thành mông con khỉ’ thì động phòng liền bỏ đi! Vì sao? Chú rể trực tiếp bị dọa đến bất lực’ rồi! Đương nhiên, lời này Tằng Tử Phu chỉ dám nói trong lòng mình, nếu nói ra không chừng sẽ chịu tội. Thời đại này yêu cầu tam tòng tứ đức đối cô gái rất nghiêm việc trang điểm, Tằng Tử Phu thật sự rất tâm đắc, dù sao lúc trước cô là một người tự kỷ cuồng’, vì để chuẩn bị tốt cho bản thân, đặc biệt học qua lớp dạy trang điểm. Chỉ là giờ đây không có công cụ hoá trang, cũng là rất đau đầu. Tằng Tử Phu cầm một khối bố nhỏ bao bọc than củi, mài trên mặt đất thành ngòi bút, vẽ viền mắt, chải lông mi......Nhìn một hộp nhỏ son môi màu hồng nhạt, lấy tay ấn lên mí mắt...... Ngược lại vẽ ra một đôi mắt hoa đào, nhìn rất là mị người. Nếu có mascara thì tốt rồi, Tằng Tử Phu nghĩ...... Cân nhắc một hồi, đập bể một ít than hòa với nước thành sền sệt, dùng một đầu nhỏ than củi từng chút một dính vào rồi cẩn thận quét lông mà cuối cùng hiệu quả cũng tạm được, bất quá nhìn vẫn rất tốt. Tằng Tử Phu ghét bỏ nhìn bột phấn màu đỏ chót...... tìm một tờ giấy bản, vẩy ra một ít son màu đỏ chót và son hồng nhạt hỗn hợp lại với nhau, đính trên ngón tay vỗ nhẹ lên trên mặt...... lại lấy ít nước pha thành màu son bôi lên gương đồng, nhìn kỹ một chút, rất là thoả mãn. Thu thập xong liền gọi hỉ nương vào, hỉ nương vừa vào cửa nhìn gương mặt Tằng Tử Phu trang điểm hoa đào, ra sức khen ngợi, làm cho gò má Tằng Tử Phu càng thêm hồng nộn Vương thị nhìn khuê nữ của mình, đối với kỹ xảo trang điểm của hỉ nương rất là thoả mãn, hỉ nương cũng không từ chối, cười tủm tỉm nhận lấy tiền mừng, trong lòng Tằng Tử Phu không khỏi trừng lát sau, ngoài cửa truyền đến tiếng pháo nổ...... bên ngoài cũng càng ngày càng ồn ào. Chú rể Thạch Lai Phúc tới đón người! Vài tiểu bối thân thích ở trong phòng che miệng cười Tằng Tử Phu. Tằng Vương thị lau nước mắt tiễn Tằng Tử Phu đi ra ngoài. Bởi vì đội khăn voan...... hoàn cảnh lại rất hỗn loạn, Tằng Tử Phu cũng không biết lúc nào thì bị người ta nâng lên con lừa lông ngắn......Sau khi bình tĩnh lại, cũng đã bái thiên địa xong rồi, bị người đưa vào động phòng! Ọt ọt...... Tằng Tử Phu ôm bụng, từ buổi sáng đến bây giờ cũng không có ăn một miếng nào, thật đúng là chịu tội! Sau đó, Tằng Tử Phu cảm thấy có người đi tới, thanh âm rất có từ tính nói "Lăn qua lăn lại cả ngày, còn không có ăn cái gì, ngươi ăn chút điểm tâm lót bụng đi." Nói xong đút khối bánh táo ngọt cho Tằng Tử Tử Phu tiếp nhận bánh táo, nhỏ giọng nói câu "Cám ơn", người tới nói câu "Không cần cám ơn" rồi đi ra ngoài. Tằng Tử Phu miệng nhỏ ăn bánh táo, rất hiếu kỳ vừa rồi là biết qua bao lâu, Tằng Tử Phu tựa ở bên giường đã muốn ngủ gật, chợt nghe đến tiếng mở cửa, lập tức ngồi thẳng dậy...... Cảm giác có nhiều người đi đến, đột nhiên cảm thấy trước mắt sáng ngời, Tằng Tử Phu hé mắt...... Chờ thời điểm nhìn thấy được rõ ràng, thấy trước mặt là một nam nhân đứng sững sờ! Trong tay còn cầm cán cân đòn......cân đòn dùng để lấy khăn trùm đầu cô dâuTằng Tử Phu cao thấp đánh giá, cao chừng làn da ngăm đen, trên mặt góc cạnh rõ ràng. Rất là dương cương, đây là nam nhân sau này mình phải dựa khi thành thân Thạch Lai Phúc có nghe nói tứ nha đầu Tăng gia lớn lên rất xinh đẹp, cũng không có để vào trong lòng, dù sao người làm mai đều nói phóng đại. Dù sao chỉ cần có thể cùng nhau sống qua ngày là tốt rồi. Về nhà có thể có cơm nóng ăn, quần áo hỏng rồi có người sửa. Thật sự không nghĩ tới sau khi vén khăn voan, nhìn đến mặt hoa đào của Tằng Tử Phu, trong nội tâm run lên......Cuối cùng cảm thấy mai bà mối cũng nói không rõ ràng, chỗ nào là bộ dáng xinh đẹp chứ, rõ ràng chính là tiên nữ! Kỳ thật Tằng Tử Phu lớn lên không như tiên nữ, chỉ có thể nói tướng mạo trung đẳng, quý nhất là trắng nõn, nói cho cùng, một trắng che ba xấu, huống chi Tằng Tử Phu không xấu! Hơn nữa Tằng Tử Phu hiểu được kỹ xảo trang điểm hiện đại, biết rõ cách làm nổi bậc ưu điểm che đi khuyết giống hỉ nương cổ đại trang điểm cho tân nương tử một tầng phấn dày đặc, trên gương mặt đánh lên má hồng hồng hồng như mông khỉ. Cách ăn mặc và bộ dạng không khác gì cương thi. Hơn nữa, dưới ánh nến chiếu rọi, có vẻ Tằng Tử Phu có chút kiều mỵ. Mắt to ngập nước, còn có lông mi được tô qua nhìn thật dài, run rẩy như cánh quạt. Quả thật có chút câu nhân. câu nhân hấp dẫn người khácNgay tại lúc hai người nhìn nhau, "Ôi, đại tẩu lớn lên thật đúng là xinh đẹp, nhìn một cái con mắt đại ca liền sáng lên rồi" lời này vừa nói xong, người trong phòng cười lên ha hả, Tằng Tử Phu mặt đỏ cúi đầu. Thạch Lai Phúc nắm chặt cán cân đòn cũng không biết phải nói gì. Nhờ hỉ nương giải vây, bưng hai ly rượu tới "Chú rể tân nương uống rượu hợp cẩn!"Tằng Tử Phu uống một hớp, xém chút nữa bị sặc! Rượu này thật là cay, Thạch Lai Phúc thấy vậy bèn rót ly trà cho Tằng Tử Phu, Tằng Tử Phu cười cười với Thạch Lai Phúc tiếp nhận chén nước trà uống từng chút một. Đúng lúc này, lời nói sát phong cảnh lại tới nữa "Ơ, đại ca đối với đại tẩu thật là săn sóc!"Tằng Tử Phu nhìn phụ nhân vừa nói chuyện, cách ăn mặc trên người cùng với ba tỷ tỷ nhà mình không khác nhau, nghi hoặc nhìn Thạch Lai Phúc. Thạch Lai Phúc nhỏ giọng nói "Đó là Nhị đệ muội." Tằng Tử Phu gật gật đầu cũng không có nói gì, phụ nhân kia thấy vậy vừa định nói thêm gì đó. Bên cạnh có nam tử lớn lên có phần giống với Thạch Lai Phúc hung ác trừng mắt liếc nàng. Quay đầu cười hề hề với Từng Tử Phu nói "Đại ca, chúc mừng chúc mừng!" Tằng Tử Phu biết rõ đây cũng là đệ đệ Thạch Lai Phúc Thạch Lai Qúy, liền cười cười với thanh niên bu lại, hâm mộ nhìn Thạch Lai Phúc nói "Đại Phúc ca, bọn đệ chính là đến náo động phòng đến đây. Có phải không hả?" Người phía sau cũng đi theo ồn ào. Thạch Lai Phúc thấy vậy ngốc nghếch gãi gãi đầu. Tằng Tử Phu thấy vậy che miệng cười cười, Thạch Lai Phúc cũng xấu hổ cười cười."Đại Phúc ca, hôm nay nếu các huynh đệ không hài lòng, cũng đừng nghĩ động phòng, mọi người có chịu không hả?" Một người nhỏ gầy nói ra, đằng sau tự nhiên tiếng ồn ào tán thành...... Một người tên là Cẩu Đản là một tiểu tử choai choai là hăng hái nhất, bị Thạch Lai Qúy kéo ra ngoài "Hôm nay là việc vui của đại ca ta, tiểu tử ngươi xem náo nhiệt gì, lông còn chưa có mọc dài đâu!" Lại một trận cười vang......"Đại tẩu, Đại Phúc ca bình thường thành thật, bọn ta cũng chưa từng thấy qua hắn xấu mặt vậy, bọn ta xin lỗi. Mong tẩu tử tha thứ nhiều hơn." Tằng Tử Phu có thể nói cái gì, chỉ là cúi không biết ai ra chủ ý, lấy ra trứng gà cho Tằng Tử Phu lăn theo đũng quần Thạch Lai Phúc...... Lúc này Tằng Tử Phu há hốc mồm, đây cũng không phải quá hiện đại rồi!Đương nhiên, kết quả cuối cùng trứng gà còn không có lăn đũng quần liền nát! Cả đám cười vang "Trứng phá vỡ hoa, liền sinh tiểu tử!"Thật vất vả đem người náo động phòng tiễn đi ra ngoài, Thạch Lai Phúc khóa cửa, Tằng Tử Phu cũng biết kế tiếp phải làm gì, nói không khẩn trương đó là không có khả năng. Ngẩng đầu mắt liếc đũng quần Thạch Lai Phúc, trứng gà ở bên trong, chắc là rất khó chịu!Liền đứng dậy bưng tới một chậu nước, Thạch Lai Phúc thấy vậy vội vàng nhận lấy nói "Ngươi ở đây ăn một chút gì đi, ta tự mình làm là được rồi." Hiện tại an tĩnh, nghe xong thanh âm Thạch Lai Phúc, Tằng Tử Phu biết rõ người vừa rồi cho bánh táo là Thạch Lai Phúc, trong nội tâm ấm áp. Gật gật đầu, bưng một chậu nước khác rửa mặt, thay bộ đồ đầu, nhìn đến cánh tay để trần trên giường, ánh mắt Thạch Lai Phúc sáng lấp lánh...... Tằng Tử phu mấp máy miệng. Thạch Lai Phúc từ từ đi tới, đứng lên khom người ôm lấy Tằng Tử Phu. Tằng Tử Phu có chút khẩn trương ôm cổ Thạch Lai Phúc...... Thạch Lai Phúc cười cười khờ khờ! Ôm Tằng Tử Phu ngã xuống giường......Chỉ chốc lát liền cởi hết quần áo Tằng Tử Phu...... hai tay Tằng Tử Phu chống đỡ lồng ngực Thạch Lai Phúc, thực cứng rắn! Đây là cảm thụ đầu tiên của Tằng Tử Phu, Thạch Lai Phúc thở hổn hển thở cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn của Tằng Tử Phu nói "Thế này, càng đẹp mắt! Vợ, nàng thật là đẹp!" Tằng Tử Phu thấy Thạch Lai Phúc như vậy, kẽo kẹt kẽo kẹt nở nụ cười...... Chỉ chốc lát tiếng cười kia đã bị Thạch Lai Phúc nuốt vào trong bụng. Reads 28,963Votes 233Parts 2Complete, First published Oct 11, 2014Phi V chương tiết tổng điểm vote 840940 tổng số lượng bình luận sách 710 số lượng bookmark hiện tại 2528 văn chương tích phân 26,122,782 Hiện đại nữ tử Tiêu Lê bởi vì trượng phu nhiều lần sanh non dẫn đến không thể sinh dục, trượng phu lại tình đừng luyến ở bên ngoài có tiểu Tam nhi cuối cùng ly hôn. Tiêu Lê mượn rượu kiêu sầu xuyên thành cổ đại nữ tử Tiêu Lê Hoa. Tiêu Lê Hoa là cái hư vinh lười biếng người gặp người ghét cẩu gặp cẩu ngại nữ nhân, biến thành nàng Tiêu Lê lại mừng rỡ như điên, bởi vì nàng có 2 cái nhi tử, nàng phát thề muốn làm giàu cho 2 cái oa tốt nhất cuộc sống! Đứa nhỏ cha giống như cũng không sai, vậy thì cùng nhau quá đi. Bất quá này nhà chồng nhân cũng thật đủ cực phẩm , vẫn là trốn tránh chút đi! Nội dung nhãn xuyên việt thời không Tìm kiếm keyword nhân vật chính Tiêu Lê Hoa, Tạ Hữu Thuận ┃ phối hợp diễn Thạch Đầu, Mộc Đầu, Tạ gia một đám người ┃ cái khác trùng sinh, làm ruộng, ấm áp, cực phẩm328xuyênviệt

ôm tiểu bánh bao xuyên qua làm nông phụ